Arrow
Arrow
Slider

Florence luôn cho tôi một cảm giác kỳ lạ: vừa như bước vào một viện bảo tàng sống, vừa như lạc vào một thành phố nhỏ nơi mọi cảm xúc trở nên mềm đi. Đây không phải kiểu thành phố khiến bạn choáng ngợp ngay từ giây đầu tiên, mà là nơi cứ mỗi lần ngẩng đầu lên, bạn lại tình cờ bắt gặp một mái vòm quen trên sách, một tượng đài từng thấy trong phim, hoặc một khung ánh sáng khiến cả con phố trông giống tranh của các bậc thầy Phục Hưng.

florence

Tôi đến Florence vào một buổi chiều tháng 5, khi thời tiết đủ ấm để ngồi ngoài trời ăn gelato nhưng cũng đủ se lạnh để thấy bước chân nhẹ nhàng hơn. Chuyến tàu từ Venice đưa tôi vào thành phố mà chỉ mới ra khỏi nhà ga Santa Maria Novella, tôi đã cảm nhận được vẻ “nghệ” rất riêng của nơi này – như thể ở Florence, con người ta đi chậm lại một chút để nhìn kỹ hơn những điều đẹp đẽ quanh mình.

Một buổi sáng ở Florence luôn bắt đầu bằng mùi cà phê

Florence buổi sáng rất dễ thương. Người dân địa phương thường đứng ở quầy bar nhỏ phía trong tiệm, uống một ly espresso trong chưa đầy một phút rồi lại vội vã rời đi. Tôi thì không như vậy. Tôi kéo ghế, ngồi xuống và để cho thời gian lười biếng một chút.

Ly cappuccino ở Florence luôn có vị nhẹ nhàng hơn ở Venice. Không rõ là do hạt cà phê, do sữa, hay vì tôi đang ở một thành phố yên bình hơn. Nhưng cái cảm giác ngồi nhìn phố nhỏ chuyển mình, với tiếng cốc chạm nhau và mùi bánh cornetto còn ấm, khiến tôi thấy Florence thật gần gũi.

Ở một quán cà phê tại Via dei Ginori, bà chủ tiệm – một người phụ nữ nhỏ nhắn với mái tóc xoăn – từng nói với tôi:
“Florence đẹp nhất khi bạn không vội vã.” Có lẽ bà nói đúng.

Đi bộ ở Florence là một cách học nghệ thuật mà không cần giáo trình

Điểm thú vị nhất của Florence không phải là những tòa nhà hoành tráng, mà là cách những kiệt tác nghệ thuật hiện diện rất tự nhiên giữa đời sống. Bạn chẳng cần phải chạy đua qua các bảo tàng lớn mới thấy được tinh hoa của thành phố này. Đôi khi, chỉ cần đi bộ là đủ.

 

Từ quảng trường Duomo, tôi bước vào một mạng lưới những con phố đá cũ kỹ. Nhà thờ Santa Maria del Fiore hiện ra sừng sững, với mái vòm màu đất nung như một mặt trời mini. Tôi đã đọc quá nhiều về mái vòm này, nhưng chỉ khi đứng thật gần, tôi mới hiểu vì sao nó trở thành biểu tượng của thành phố. Nó không chỉ đẹp – nó khiến bạn cảm nhận được sự táo bạo của con người thời Phục Hưng.

Nếu Venice là thành phố của nước và chuyển động, thì Florence là thành phố của ánh sáng. Nắng xuyên qua các khe phố hẹp, đổ xuống những bức tượng, làm nổi bật từng đường khối, từng lớp áo đá cẩm thạch. Đi trong không gian như vậy, người ta dễ bị cuốn vào cảm giác “thời gian trôi chậm”, và mọi thứ xung quanh đều quan trọng hơn bình thường một chút.

Một lần, tôi ghé vào một tiệm đồ da gần Piazza della Signoria. Người thợ thủ công đang tỉ mỉ khâu tay một chiếc ví. Ông không ngẩng lên, nhưng vẫn nói rằng khách du lịch thường bỏ lỡ điều tuyệt vời nhất ở Florence: “Hãy nhìn bằng mắt của người tạo ra cái đẹp, không phải người đi sưu tầm cái đẹp.”
Câu nói khiến tôi nhớ mãi.

Bữa trưa Florence: Có những món ăn khiến bạn thấy mình đang sống đúng cách

Tôi chọn một quán trattoria nhỏ, nơi người địa phương chiếm phần lớn. Chỉ cần nhìn thực đơn viết nguệch ngoạc bằng phấn trắng trước cửa là biết đây là nơi thật sự “Florentine”.

Món bistecca alla Fiorentina ở đây đúng chuẩn địa phương: thịt dày, nướng cháy cạnh nhưng vẫn hồng ở giữa. Người ta nói rằng ai đến Florence mà không thử món này thì coi như chưa từng đến. Và khi cắt miếng đầu tiên, tôi hiểu tại sao. Vị thịt nướng hòa với chút muối biển, ăn cùng rượu vang đỏ Chianti, khiến tôi cảm giác như vừa trở thành một phần của vùng đất này.

Nếu bạn thích món nhẹ hơn, hãy gọi một đĩa pappardelle sốt thịt rừng. Sợi mì rộng, mềm, thấm đẫm nước sốt, mang mùi thơm đặc trưng của Tuscany. Không phải món ăn sang trọng, nhưng lại mang cảm giác “ấm bụng” vô cùng.

Đi du lịch Ý, đôi khi những bữa ăn giản dị như vậy lại là điều giúp bạn nhớ thành phố lâu nhất.

Buổi chiều ở Florence là khoảng thời gian dành cho cảm xúc

Tôi không đi thẳng đến Ponte Vecchio như bao du khách khác. Thay vào đó, tôi rẽ vào những con phố nhỏ dẫn đến bờ sông Arno. Thành phố buổi chiều mang một vẻ lãng mạn rất riêng. Ánh nắng dịu đi, nhuộm vàng mặt nước, tạo ra những khoảng tĩnh lặng khó tin đối với một điểm đến đông khách như Florence.

florence 1

Đi dọc theo Lungarno, tôi bắt gặp một họa sĩ già đang vẽ phong cảnh. Ông đặt giá vẽ sát lan can, còn cây cọ của ông di chuyển chậm rãi, như thể đang trò chuyện với dòng sông. Tôi đứng nhìn một lúc lâu. Không ai nói gì cả, nhưng bằng cách nào đó, tôi cảm thấy rất kết nối với nơi này.

Đến gần hoàng hôn, tôi leo lên quảng trường Piazzale Michelangelo. Một cảnh tượng khiến tôi không thể quên: toàn bộ Florence hiện ra dưới chân, từ mái vòm Duomo đến cây cầu Ponte Vecchio ánh lên vàng cam. Mọi người xung quanh đều im lặng vài giây – đôi khi cái đẹp khiến người ta tự nhiên lặng đi như vậy.

Bữa tối và khoảnh khắc khép lại một ngày trọn vẹn

Tối hôm đó, tôi chọn ăn ở một trattoria gần Mercato Centrale. Quán đông nhưng không ồn. Người phục vụ gợi ý tôi thử ribollita – một món súp đặc của Tuscany. Thật bất ngờ, món ăn dân dã này lại mang đến một hương vị rất “nhà”, rất bình yên.

Khi bước ra khỏi quán, Florence đã lên đèn. Không rực rỡ, không náo nhiệt, mà chỉ nhẹ nhàng như một bản nhạc cổ điển. Tôi đi bộ về khách sạn, băng qua những con phố cũ, cảm giác như mình vừa sống một ngày thật sự trọn vẹn ở thành phố này: ăn ngon, đi bộ vừa đủ, và để trái tim rung động vì những khoảnh khắc đẹp đến bất ngờ.